Vạn Sĩ Phong khẽ "suỵt" một tiếng, ra hiệu cho hắn ngậm miệng lại.
Suốt ngày bị tập hợp, bị điểm danh, hễ phản kháng là mất mạng, càng phản kháng chết càng nhanh... Bất kể là ai, sống trong cảnh này lâu ngày, có lẽ ý niệm duy nhất còn sót lại trong đầu chỉ là cầu nguyện ngày mai mình không bị ăn thịt.
Báo thù ư? Kẻ yếu không có tư cách.
Đợi thêm vài nhịp thở vẫn không thấy động tĩnh gì, Đổng Nhuệ đang định lên tiếng thì Hạ Linh Xuyên đã giơ tay ngắt lời. Hắn chĩa mũi thương vào Triệu Quảng Chí: "Kẻ nào đánh hắn đầu tiên, kẻ đó có cơm ăn."




